Có người từ thuở thiếu thời đã nung nấu chí nguyện cứu người, xem nghề y như chí hướng cả đời. Có người lớn lên trong gia phong nhiều đời hành y, thuận theo truyền thống mà tiếp bước tiền nhân. Nhưng cũng có những người, vốn chẳng hề định trước, chỉ vì một cơn bệnh triền miên, chạy chữa khắp nơi không khỏi, mà tự mình lần giở sách xưa, học từng phương thang, nghiệm từng huyệt vị… Đến khi ngoảnh lại, mới hay mình đã bước chân vào cửa y từ lúc nào không rõ.
Người xưa có câu: “Cửu bệnh thành y” – bệnh lâu ngày, tất sinh hiểu biết; khổ tận rồi, mới thấu lẽ sinh tử của thân người. Chính từ cái đau của bản thân, mà khởi tâm cầu học; từ chỗ cầu sinh, mà dần dần hiểu đạo dưỡng sinh và cứu nhân.
Ấy mới thấy, y đạo không chỉ là kỹ thuật, mà còn là một hành trình của nhân duyên và giác ngộ.
Đời người vốn vô thường, mỗi cuộc gặp gỡ đều có căn nguyên sâu xa. Đã hữu duyên bước vào nghề y, bất luận khởi đầu từ đam mê, truyền thừa hay bệnh khổ, đều nên lấy đó làm điều đáng trân quý. Vì phía sau mỗi thang thuốc, mỗi mũi châm, không chỉ là phương pháp trị bệnh, mà còn là tâm ý cứu người.
Nguyện rằng, ai đã chọn con đường này, đều giữ được một tấm lòng chân thành, một ý chí bền bỉ, để không phụ cái duyên đã gặp, không phụ những sinh mệnh gửi gắm niềm tin.
